Tết này, con sẽ về với mẹ!

0
232
Nghịch lý mùa tuyết
Nghịch lý mùa tuyết




Tết này, con sẽ về với mẹ!

Giờ đây, không khí tết đã ngập tràn, tôi về quê khi nhận được có một tháng lương hơn 3 triệu cùng với 500 ngàn tiền thưởng của nhà trường. Những ngày cuối đang khép lại một năm đầy tất bật, sắc xuân tràn ngập mọi nẻo đường quê và tôi sẽ về bên mẹ…
– Chị ơi, cái điện thoại này giá bao nhiêu vậy chị?

Nghe giọng tôi, một nhân viên cửa hàng di động nói với sang:

– Giá ở phía dưới đó anh, anh cứ xem rồi cần gì thì bọn em sẽ tư vấn cho.

Tiến lại gần cô nhân viên hỗ trợ mua điện thoại không đủ tiền và không có hộ khẩu để mua trả góp nhưng để đỡ quê nên tôi hỏi qua loa vài câu rồi chào tạm biệt cô nhân viên rồi đi. Thế đấy, đã ra trường và đi làm ba năm nhưng hiện tại, việc dành dụm một khoản tiền mua cái điện thoại vài triệu để Tết này tặng mẹ với tôi là cả một vấn đề.

Nhà chỉ có tôi với mẹ. Ngày tôi vào đại học, mẹ khóc sướt mướt, thương mẹ quá, tôi cũng sụt sùi nhưng cũng đành lòng cố gắng. Tạm biệt mẹ, tôi đi. Đi miết bốn năm đại học rồi ba năm đi làm, quê hương đã nhiều đổi khác nhưng nhà tôi vẫn vậy, không khá hơn hay mua sắm thêm thứ gì hiện đại và đắt tiền cả. Tôi học đại học dù rất cố gắng tiết kiệm, làm thêm nhưng ra trường, mẹ còn nợ ngân hàng hơn 15 triệu. Những ngày về hè, về Tết ngắn ngủi bên mẹ, tôi mới thấy mẹ gầy đi, tóc bạc nhiều và hay đổ bệnh.

Ra trường tôi có việc làm, mẹ mừng lắm, tôi cũng tự hào vì có phần may mắn nhưng phải xa mẹ lần nữa. Lần này đi xa tôi hứa sẽ làm rồi cố gắng dành tiền gửi về cho mẹ. Thế rồi cuộc sống xa nhà của một giáo viên mới vào nghề, tôi cố gắng thắt lưng buộc bụng đến mấy rồi cũng không thấy tháng nào dư dả cả. Vì thế tôi vay ngân hàng để mẹ trả món nợ ở quê và họ trừ dần qua lương, coi như một tháng tôi tiết kiệm được mấy trăm ngàn. Tôi biết rằng cuộc sống đời thường quá nhiều áp lực nhưng vẫn hứa với lòng mình rằng luôn cố gắng hết sức để trong mỗi bài giảng của mình các em không thấy sự bon chen, xô bồ của cuộc sống, không thấy những toan tính, vụ lợi dù là nhỏ nhất.

Giờ đây, không khí tết đã ngập tràn, tôi lại về quê khi nhận được có một tháng lương hơn 3 triệu cùng với 500 ngàn tiền thưởng của nhà trường. Tiêu gì, làm gì và sắm gì với số tiền trên vào thời giá như bấy giờ. Đọc báo, nghe đài nghe họ hưởng lương, thưởng Tết lên tới trăm triệu tôi lại chạnh lòng, thấy tủi cho sự bạc bẽo của cái nghề mình. Năm trước tôi định ra thành phố làm thêm kiếm tiền rồi tới 30 Tết mới về quê nhưng không nỡ vì nhà chỉ có mẹ, thương mẹ nên dù cho túng thiếu gì tôi cũng phải về với mẹ, với gia đình.

Những ngày cuối đang khép lại một năm đầy tất bật, lo toan và vất vả đối với mọi người. Mẹ ơi, con yêu nghề của mình, nghèo một chút nhưng giàu cả tấm lòng phải không mẹ. Lỡ hẹn với mẹ nữa rồi nhưng con sẽ về với mẹ.

Lê Thạch Thi – Dantri.com.vn

Comments

comments

Đánh giá bài viết

LEAVE A REPLY